Hồi lâu sau...
Lý Duyên Thưởng mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí, giọng ông hơi trầm xuống: "Tào tiên sinh, e rằng ngài không thể gặp được bọn họ nữa rồi..."
"Cái gì?!"
Nghe vậy, Tào Văn Chiêu thoáng sững sờ, ngay sau đó liền đứng bật dậy. Chén trà trong tay bị ông bóp nát bấy, nước trà nóng hổi hắt cả lên tay mà ông vẫn chẳng hề hay biết.




